Ông Đoàn Minh Xương: ‘Phòng ngự và chờ đột biến sau phút 60’

0
153

Trước khi nói về trận đấu, tôi phải khẳng định Việt Nam và Malaysia vào chung kết là xứng đáng. Việt Nam, với hệ thống phòng ngự được tổ chức chặt chẽ, hiệu quả, và những đường phản công sắc bén, chớp nhoáng, đã có năm trận thắng và một trận hòa. Trong khi đó, Malaysia càng đá càng hay. Họ rất mạnh về thể lực cũng như tinh thần. Thêm vào đó, Malaysia đang có sự hưng phấn khi vừa loại nhà vô địch Thái Lan ở bán kết. Như chính HLV Tan Cheng Hoe nói ở họp báo trước trận, đội bóng này sẽ chơi tấn công. Cộng thêm bất lợi phải chơi sân khách, Việt Nam sẽ gặp nhiều nguy hiểm nếu chơi pressing tầm cao như trận gặp Philippines.

HLV Park Hang-seo chọn đánh phủ đầu Philippines, theo tôi, phần nhiều dựa vào
1gom hoàn cảnh trận đấu. Philippines là một đội không được tổ chức tốt. Họ cũng không có sự cổ vũ lớn từ khán giả nhà như Malaysia. Ghi bàn sớm vào lưới đối thủ nào cũng quý như nhau nhưng rủi ro phải nhận lại khác hẳn nhau. Malaysia có tốc độ, chơi gắn kết, phản công đương nhiên sẽ hiệu quả hơn Philippines, vốn chỉ lên bóng dựa trên nỗ lực cá nhân.

Những cầu thủ gây đột biến cao như Quang Hải là niềm hy vọng lớn với Việt Nam trận này. Ảnh: Đức Đồng.

Sức ép từ hơn 80.000 CĐV là rất lớn. Sự cuồng nhiệt ấy sẽ càng bùng nổ nếu Malaysia tấn công, như cách họ đã làm trước Thái Lan. Dựa vào phát biểu của HLV Tan Cheng Hoe cộng thêm đà tâm lý hiện có của Malaysia, tôi chưa nghĩ ra lý do nào đủ thuyết phục để họ từ bỏ cách chơi này khi gặp Việt Nam. Trước một đối thủ khó lường như vậy, thận trọng là điều dễ hiểu với Việt Nam.

Tôi cũng muốn nhắc lại rằng đây là chung kết AFF Cup đầu tiên của Việt Nam sau 10 năm. Con số này với Malaysia chỉ là 4 năm. Rõ ràng, Việt Nam đã phải chờ quá lâu để dự trận này. Các cầu thủ trong tay HLV Park Hang-seo cũng rất trẻ. Thông qua nhiều con đường, họ sẽ cảm nhận được áp lực và kỳ vọng từ người hâm mộ. Chúng ta có thể chơi hay, bản lĩnh và lạnh lùng trong suốt hành trình ở AFF Cup, kể cả vòng bán kết, nhưng chung kết luôn mang tới một cảm xúc khác biệt. Đó là trận đấu mà mỗi đội tham dự đều mang chung cảm giác là sắp đoạt Cup. Họ sẽ hồi hộp xen một chút lo lắng. Lúc đó, đội nào có kinh nghiệm xử lý những cảm xúc ấy tốt hơn, cụ thể là thường đá chung kết hơn, sẽ đỡ bị cóng khi nhập cuộc. Đó có thể là điều ông Park thấy lo lắng.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.